| « Chụp lén | New pix » |
Gần nhà (khác quận) có cái Lotte mới mở, lại có thêm cái Cinema nên hai vợ chồng hay dắt nhau qua đó thư giãn cuối tuần.
Lần đó, như thường lệ, trước giờ xem phim, hai vợ chồng dạo một vòng, “tham quan” (window shopping) các shop. Lúc đầu chồng chiều vợ thì cũng vào đảo một vòng trong shop, giới thiệu các mẫu váy áo chồng thấy ưng ý. Một lúc sau, thấy dạo đến mấy shop mà chả thấy vợ mua được thứ gì, chồng không buồn vào trong nữa, mà đứng ngoài, vừa bấm điện thoại (chơi trò chơi) vừa chờ vợ.
Vợ, sau một hồi thử đến mấy cái áo ở một cửa hàng nọ mà không thấy cái nào ưng ý, ngán ngẩm quay ra chỗ chồng đứng, một tay ôm eo chồng, một tay kéo chồng, nói: “Ở đây chả có cái nào được mắt cả, thôi mình đi đi anh". Càng kéo, vợ càng thấy chồng né sang một bên, có ý không muốn khoác tay đi cùng. Bực mình, vợ tính hỏi: “Sao thế? Sợ ai trông thấy mà không chịu khoác tay em?". Nghĩ vậy nhưng không muốn làm chồng khó chịu vì câu hỏi cắc cớ thế nên đành ngẩng lên bảo chồng đi thì eo ơi … vợ đang ôm eo ếch một ông lạ hoắc, chả liên quan liên đới gì tới vợ chồng mình. Hoảng quá (cả xấu hổ nữa), vợ buông tay ra và chạy một mạch, chạy tới khi sực nhớ ra là còn ông chồng chắc đang đứng bấm điện thoại đâu đó quanh cửa hàng ban nãy. Không dám quay lại, vợ phải gọi điện hẹn chồng ra chỗ vợ đang đứng…
Eo ơi, mắc cỡ qua đi mất, tới giờ vẫn nguyên cảm giác mắc cỡ như cái lúc nhìn thấy mình ôm một ông lạ hoắc mà miệng thì kêu “Đi anh” ![]()
![]()
![]()
Bài học:
-Không phải anh nào cao cỡ 1.75m, mặc áo thun Giordano kẻ ngang cũng là chồng.
-Trước khi ôm eo, kéo tay chồng thì phải ngẩng lên xem thái độ (mặt mày) thế nào đã
-Gắng bình tĩnh khi có nhầm lẫn xẩy ra. Ít nhất cũng nói “xin lỗi” với người bị nhầm, cho người ta cơ hội hiểu là mình nhầm, chứ không cố ý “kéo người ta đi” trong khi vợ người ta cũng đang thay quần đổi áo trong kia…Mình đoán là người đàn ông đó đến giờ (hơn 1 tháng qua) cũng chả hiểu chuyện gì đã xẩy ra …
Recent comments