VUS thông báo, điểm thi giữa kỳ Movers 2 của Cat là 100/100. Chúc mừng Cat!
Cat được Ba thưởng một chầu KFC hoành tráng.
Tiếc thật, Mẹ vì bận việc, về muộn nên không được ăn ké. Lần sau được 100 điểm nữa, Cat nhớ chờ Mẹ cùng ăn mừng nhé.
Thật trùng hợp, đây là post thứ 100 của Cat&Tom.
Tom đứng được rồi.
Đang ngồi, Tom vịn tay vào thành giường, đứng lên rồi tự buông tay ra, đứng một mình và còn vỗ tay nữa chứ.
Biết cả nhà vui với những đổi thay, lớn lên từng ngày của mình, Tom biểu diễn liên tục, hơn 30 phút rồi mà cứ đứng lên, ngồi phịch xuống vì mỏi, rồi lại đứng lên, ngồi xuống, đứng lên …
Mẹ nghỉ làm từ hôm thứ Sáu, ngày mai mới đi làm lại. Mẹ nghỉ lâu thế nhưng cả nhà chẳng đi đâu vì sợ mệt. Nhưng mà Mẹ thấy ở nhà với Tom còn mệt hơn ấy chứ. Hôm nay Tom lại có trò mới rồi. Tom bò vào phòng chị Cat, loay hoay một lúc rồi cũng leo được lên giường chị trong sự ngạc nhiên của cả nhà. Vui thì vui thật vì thấy Tom còn nhanh nhẹn hơn chị Cat hồi cùng tuổi nhưng Ba Mẹ lại lo lắng vì sợ Tom nghịch quá, dễ … “sứt đầu mẻ trán".
Chiều nay Mẹ theo Ba đi đón chị Cat. Trời mưa, sấm chớp đùng đùng. Lần đầu tới lớp đón Cat nên Mẹ tìm mãi mới ra lớp con. (Lại thêm một tiêu chí của Mẹ Mìn). Cat vui nên huyên thuyên suốt đường về, tới lúc ăn cơm mà vẫn chưa dứt.
Cat học lớp Một. Trên đường đón Cat đi học về, Ba và Cat đợi Mẹ vào shop mua trái cây. Cat nhìn thấy quầy bán kẹo Chewing gum thì đòi mua. Ba bảo Cat tự đi mua vì chỗ đó không đậu xe được, Ba phải ngồi trong xe. Lúc đầu Cat không chịu ra, nhưng không nhịn được, cũng đồng ý cầm tiền, mở cửa xe đi ra. Được vài bước, Cat quay lại, ngồi cái phịch. Rồi lại năn nỉ Ba, rồi lại ra khỏi xe, rồi lại chạy vào . . . 3 lần như thế mà vẫn vào xe tay không vì không dám lại gần bà bán kẹo. Nói thế nào Cat cũng không chịu tự đi mua dù Ba Mẹ bảo là sẽ không đi mua dùm. Ba lái xe đi trong khi mặt Cat bí xị. Được một quãng, lại thấy 1 người bán kẹo nữa, Ba dừng xe lại và hỏi Cat có muốn ăn kẹo nữa không. Cat bảo có nhưng vẫn không chịu tự đi mua. Ba lại tiếp tục lái xe đi. Lần thứ 3, lúc này thì Ba đã gay gắt lắm rồi, hỏi Cat thêm lần nữa. Biết là Ba Mẹ không nhân nhượng, Cat cầm tiền, ra khỏi xe rồi lại vào, rồi lại ra, rồi lại vào. Tới lần thứ 3, Cat mạnh dạn hơn một chút, đứng nhìn chằm chằm vào cô bán hàng, không nói gì cả. Cô bán hàng thấy lạ nên hỏi: “Con mua gì?” Cat chỉ kẹo Chewing Gum. Đưa tiền rồi lấy kẹo, chạy ra xe, Cat ngồi cái phịch, nói: “Dễ ợt".
Đấy, “dễ ợt” của Cat là thế.
Recent comments