Mẹ vắng nhà đúng lúc Cat thi cuối kỳ Flyer 3 ở VUS. Tối nay chit chat, Cat khoe là “điểm tạm” thi lần này là 100, sẽ confirm later mẹ ạ. Con gái mẹ vừa đoảng, vừa lười nên mỗi lần con chuẩn bị đi thi thì Ba Mẹ lo lắng vô cùng và thở phào khi con thông báo điểm thi.
Thế là con gái sắp kết thúc năm học lớp Bốn rồi. Con bồn chồn thấy rõ trong câu chuyện về điệu múa con tham gia trong buổi tổng kết năm học, về kế hoạch hè năm nay, về việc muốn có bạn A, bạn B cùng lên lớp Năm…
Tom thì nghịch không lời nào tả nổi. Đi làm về dù mệt đến mấy, Ba Mẹ cũng phải tham gia vào trò của Tom một lúc. Trò Tom thích nhất là lái xe. Bất cứ vật gì có hình tròn cũng trở thành cái vô-lăng của Tom. Tom “lái xe” chạy từ phòng trong ra phòng ngoài. Khi mẹ chạy cùng & bảo “Tom lái xe chở mẹ đi chơi với nhé", Tom bẽn lẽn ngừng “lái” rồi sà vào lòng mẹ, mắc cỡ…
Gần nhà (khác quận) có cái Lotte mới mở, lại có thêm cái Cinema nên hai vợ chồng hay dắt nhau qua đó thư giãn cuối tuần.
Lần đó, như thường lệ, trước giờ xem phim, hai vợ chồng dạo một vòng, “tham quan” (window shopping) các shop. Lúc đầu chồng chiều vợ thì cũng vào đảo một vòng trong shop, giới thiệu các mẫu váy áo chồng thấy ưng ý. Một lúc sau, thấy dạo đến mấy shop mà chả thấy vợ mua được thứ gì, chồng không buồn vào trong nữa, mà đứng ngoài, vừa bấm điện thoại (chơi trò chơi) vừa chờ vợ.
Vợ, sau một hồi thử đến mấy cái áo ở một cửa hàng nọ mà không thấy cái nào ưng ý, ngán ngẩm quay ra chỗ chồng đứng, một tay ôm eo chồng, một tay kéo chồng, nói: “Ở đây chả có cái nào được mắt cả, thôi mình đi đi anh". Càng kéo, vợ càng thấy chồng né sang một bên, có ý không muốn khoác tay đi cùng. Bực mình, vợ tính hỏi: “Sao thế? Sợ ai trông thấy mà không chịu khoác tay em?". Nghĩ vậy nhưng không muốn làm chồng khó chịu vì câu hỏi cắc cớ thế nên đành ngẩng lên bảo chồng đi thì eo ơi … vợ đang ôm eo ếch một ông lạ hoắc, chả liên quan liên đới gì tới vợ chồng mình. Hoảng quá (cả xấu hổ nữa), vợ buông tay ra và chạy một mạch, chạy tới khi sực nhớ ra là còn ông chồng chắc đang đứng bấm điện thoại đâu đó quanh cửa hàng ban nãy. Không dám quay lại, vợ phải gọi điện hẹn chồng ra chỗ vợ đang đứng…
Eo ơi, mắc cỡ qua đi mất, tới giờ vẫn nguyên cảm giác mắc cỡ như cái lúc nhìn thấy mình ôm một ông lạ hoắc mà miệng thì kêu “Đi anh” ![]()
![]()
![]()
Bài học:
-Không phải anh nào cao cỡ 1.75m, mặc áo thun Giordano kẻ ngang cũng là chồng.
-Trước khi ôm eo, kéo tay chồng thì phải ngẩng lên xem thái độ (mặt mày) thế nào đã
-Gắng bình tĩnh khi có nhầm lẫn xẩy ra. Ít nhất cũng nói “xin lỗi” với người bị nhầm, cho người ta cơ hội hiểu là mình nhầm, chứ không cố ý “kéo người ta đi” trong khi vợ người ta cũng đang thay quần đổi áo trong kia…Mình đoán là người đàn ông đó đến giờ (hơn 1 tháng qua) cũng chả hiểu chuyện gì đã xẩy ra …
Nghỉ lễ, trốn nhà làm một chuyến Vũng Tàu.
Cám ơn CL hưởng ứng vụ ăn chơi nhảy múa này.
Cám ơ QB & BL vô cùng mến khách - đưa đưa, đón đón, ăn ăn, uống uống, rồi lại còn cái vụ … matxa. Chơi vui không muốn về luôn…
Ăn & chơi nhiều quá, hậu quả là về nhà lăn đùng ra ốm. Lai hắt xì, sổ mũi…
Tuy nhiên, trước khi bị ốm thì cũng tranh thủ làm người mẫu một lúc, lấy tiền trang trải chuyến ăn chơi…![]()
![]()
![]()




Recent comments