Cả nhà đi Huế về.
Mệt, ốm nhưng rất vui. Ba Mẹ lo việc của lớp, lo “tám” nên chả để ý gì đến Cat & Tom cả ![]()








Thế là Tom đã kết thúc tuần đi học đầu tiên.
Ba ngày đầu, con ngoan lắm. Sáng Mẹ đưa con vào lớp, con mếu máo khi Mẹ trao con cho cô nhưng không khóc nhiều, Mẹ chưa kịp quay đi đã thấy con ngoan ngoãn cởi giày theo cô vào lớp. Trưa, Mẹ đi đón con trong nỗi nhớ thương con quay quắt. Khi thấy cô giáo dắt con ra sân, vừa đi vừa nói chuyện, con cười nói vui vẻ, Mẹ thấy yên tâm. Thế là con đã không thèm khóc mà vui vẻ suốt buổi. Con chịu ăn cơm, chịu uống sữa hơn nhiều bạn - Thế là ngoan lắm rồi, con nhỉ. Mới có ba buổi tới trường thôi mà.
Tới ngày thứ tư thì con trở chứng. Con ôm chặt lấy cổ Mẹ, không chịu vào trường. Con khóc thảm thiết khi Mẹ trao con cho cô. Con khóc rồi con ói lên người cô… Mẹ quay đi mà nước mắt cứ trào ra… Cô Vy kể, con không rời cô nửa bước. Con khóc khi cô đứng lên, con bắt cô ngồi cùng con, âu yếm con… Cứ thế, ngày thứ năm, thứ sáu…
Hôm nay con cũng mếu máo khi mẹ trao con cho cô, nhưng con đã tự nguyện đi theo cô vào lớp. Cô giáo bảo hôm nay con ngoan, chịu chơi cùng bạn, chịu ăn uống bình thường. Trưa, khi cô dắt con ra, con buông tay cô, mắt con sáng rỡ chạy theo con chim đang nghịch trên sân, rồi con kêu “cô, con chim kìa…". Trên đường về, con bi bô đủ thứ chuyện, Ba Mẹ cười nghiêng ngả vì ngôn ngữ của con, Tom ạ. Con vui lắm, phải không?
Một tuần đầy háo hức, đầy nhớ & thương…
Chuẩn bị cho Tom đi học mệt thật đấy.
Mẹ đã bắt đầu thấy hồi hộp từ khi Ba thông báo đã làm xong thủ thục cho Tom nhập trường. Mẹ hồi hộp tới mức thấy cổng trường con trong giấc mơ của mình…
Sáng, Mẹ vội vội vàng vàng đi mua cho Tom bao nhiêu là quần áo mà không biết là con có cần nhiều đến thế không. Mẹ lúc nào cũng sợ không đủ, sợ con mẹ phải chịu ướt, chịu bẩn…
Chiều, Ba Mẹ đưa Tom tới trường lúc các bạn tan học để Tom làm quen với không khí của trường. Cô giáo niềm nở đón Tom, đón Mẹ. Ban đầu Tom không chịu rời mẹ, rồi Tom bước tới một bước, lại lùi một bước… Rồi con hòa vào các bạn, rồi con quaylại tìm mẹ. Rồi con đi xa hơn và lần này thì mẹ phải chạy đi tìm con…
Và đây là những gì mẹ kể cho cô Vy, cô giáo phụ trách lớp con:
Tom của Mẹ chưa ăn được nhiều cơm, thức ăn chính của con vẫn là cháo, mì.
Tom của Mẹ uống sữa như uống nước, bú bình, uống bằng ống hút hay bằng ly với “tốc độ” ngang nhau.
Tom của Mẹ đã biết tự lấy bô khi buồn tè, buồn ị, nhưng thỉnh thoảng vì ham chơi, con cũng són ra quần.
Tom của Mẹ thật dễ ngủ. Nằm xuống là con ngủ ngay, không cần ôm ấp,thậm chí con có thể ngủ ngay trên ghế khi đang xem TV.
Mong con quen với cô giáo, với các bạn, với trường, với lớp thật nhanh, con nhé !
Ba Mẹ quyết định cho Tom đi học, bắt đầu từ tuần sau.
Tom sẽ join lớp “Mầm 3″, Trường Mầm non Hải Yến.
Và đây, chưa gì mà cu cậu đã xúng xính áo mới, kéo túi và miệng bi bô ” Chôm chi ọc…” ![]()



Recent comments