Tuần trước là chuyến đi Singapore đáng nhớ của Cat. Khám phá thật nhiều và rút ra được những kết luận sau đây:
- Singapore sạch, tưởng chừng như du khách có thể ngồi bệt (không cần lót dép đâu nghe) cả ngày mà quần cũng chả bẩn, sạch kinh không? Nước uống bên đó thì vô tư nhé, có thể uống “nước lã” ngay tại fountain chứ không như ở mình uống nước đóng chai mà còn sợ nhiễm khuẩn.
- Singapore xanh. Hình như cây cối ở VN nó bay sang đó hết thì phải! đi đâu cũng cây, công viên…
- Singapore thoáng đãng, không kẹt xe. Trên đường chỉ mỗi xe hơi, những chiếc xe bóng lộn (không hẳn là vì mới mà là vì sạch. Nội đô mà taxi cứ quất 90km/h, làm Ba thèm lái xe ghê hồn.
- Gì nữa nhỉ? nhiều cái hay lắm nhưng nói tóm lại Singapore thật hiện đại & văn minh, hơn hẳn Bangkok, nơi Cat đã đến năm ngoái.
Giờ thì kể đến tật xấu nhé!
- Singapore đắt đỏ quá xá, cái gì cũng mắc, mắc rất nhiều so với VN mình.
- Thời tiết Singapore (cũng có thể chỉ trong tuần vừa rồi thôi) thật xấu, mưa tối ngày!
- Người Singapore có vẻ như không thân thiện lắm, lại còn thiên vị nữa, cái gì cũng ưu tiên du khách Japan, chán!
- Thức ăn Singapore hổng ngon.
Hết!

Suntec city (thành phố Phong thủy)

C-Clinic bar, nơi mà thực khách ngồi trên xe lăn, uống nước bằng ống chích của các cô y tá - waitress.

Shopping & mệt

Chờ…

Khám phá bảo tàng sáp (Images of Singapore)

Ăn trưa - Bugis Junction

Công viên sư tử biển (Merlion park)

Xa xa phía sau là nhà hát “Durian”
Cả nhà lại ra Huế, đúng 1 năm kể từ ngày 15 năm hội lớp.
Vẫn những feelings khó tả khi cả nhà đi dạo phố bằng xích lô (Tom nhất định chỉ đi mỗi xích lô, không taxi, không đi bộ…)
Huế của thiên hạ thay đổi nhiều, có lẽ thế, nhưng Huế của nhà mình vẫn vậy, êm ả, nóng nực, nhàn hạ, lười biếng… và hiếu khách.
Thêm một điều mới là Thầy mình đón cả nhà đi chơi bằng xe hơi, rất hãnh diện và cũng rất… run.




Lâu rồi Ba Mẹ không viết gì cho Cat & Tom. Đơn giản là vì sửa nhà.
Về nhà hôm 23/6 thì ngày 29 & 30/6 chị Cat thi Trần Đại Nghĩa. Tiện thể, update luôn là chị Cat sẽ học Collete vì chị chỉ đạt 30 điểm mà điểm chuẩn Trần Đại Nghĩa năm nay là 31.5. Ba Mẹ thì buồn, còn chị thì cứ hơn hớn. Hỏi chị có buồn không, chị bảo:"Con không buồn, chỉ hơi tiếc một tí thôi". Giờ thì Ba Mẹ hiểu tại sao chị không buồn mà thậm chí còn vui vui nữa, đó là vì chị sẽ gặp lại & được học cùng các bạn cũ của chị.
Tom thì nói nhiều khủng khiếp, lâu lâu Ba Mẹ phải bảo Tom bớt nói đi một tí vì đang ho. À, hè này Tom còn có thành tích “vang dội” là đã đánh một anh lớp Lá đỏ cả má. Kết quả là Tom bị cô Vy phạt nguyên cả buổi chiều. Tom đừng đánh bạn nữa nhé, thế là hư lắm đấy.
Kính thưa Ban Giám Hiệu, kính thưa quý vị Đại Biểu,
Kính thưa quý Thầy Cô, các cô chú công nhân viên cùng toàn thể các bạn học sinh trường Tiểu học Mê Linh thân mến,
Hôm nay, trong không khí tưng bừng của buổi lễ Tổng kết năm học, em rất vinh dự được đại diện các bạn học sinh lớp Năm A, phát biểu cảm nghĩ của mình trước khi rời xa mái trường Mê Linh thân yêu, nơi đã gắn bó với chúng em suốt những năm học vừa qua.
“Nếu có ước muốn trong cuộc đời này, hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại”… Lời bài hát mãi vang vọng như kỷ niệm sẽ không bao giờ phai mờ trong ký ức của em.
Mới ngày nào em còn bỡ ngỡ bước vào sân trường đầy lạ lẫm, thấm thoắt đã một năm học trôi qua… Hẳn là khi mùa hè đến, ai ai cũng thấy buồn, cũng thấy ngậm ngùi khi sắp phải xa thầy cô, xa bạn bè và xa mái trường thân yêu, nhưng với em, kỷ niệm này còn sâu sắc hơn, đặc biệt hơn các bạn rất nhiều.
Em được chuyển về trường Tiểu học Mê Linh vào năm học cuối cùng của bậc tiểu học – lớp Năm, khi mà em đã quen thuộc với trường cũ, bạn cũ. Trước ngày nhập học trường mới 1 tuần, tối nào em cũng khóc. Em sợ phải xa thầy cũ, sợ phải xa bạn cũ. Nhưng em có một nỗi sợ lớn hơn rất nhiều, đó là phải làm thế nào để có thể quen với thầy mới, bạn mới, ngôi trường mới đây?….
Ngày đầu tiên em nhập học ở trường Mê Linh, nỗi lo sợ bỗng như biến mất khi cô giáo chủ nhiệm dịu dàng đến bên em, dắt tay em, dẫn em vào lớp. Cô giới thiệu em với cả lớp, dặn dò các bạn giúp em làm quen với sinh hoạt chung của lớp. Tiết dạy đầu tiên của cô dường như chậm hơn vì sau mỗi ý giảng, cô lại ân cần hỏi xem em có hiểu bài không…Giờ ra chơi, em còn ngại ngùng không biết làm thế nào để bắt chuyện với các bạn thì cô nhẹ nhàng dẫn em tới chỗ các bạn đang chơi, cô nói: “Các con ơi, các con hướng dẫn cho bạn cùng chơi với, các con làm quen với nhau đi nào…”. Không có từ ngữ nào có thể diễn tả được sự biết ơn của em đối với cô, cho sự chở che của cô dành cho em lúc đó.
Các bạn em, những con người vô cùng thân thiện, rất tự nhiên, kéo em vào trò chơi của cả nhóm. Chỉ một lúc sau, em đã hòa cùng các bạn trong các trò chơi một cách đầy hứng thú. Vừa chơi, các bạn vừa tranh thủ hỏi chuyện em: ”Sao cậu phải chuyển trường?” “Nhà cậu ở đâu?”, “Cậu thích học môn nào?”,… Em không thể nhớ hết các câu hỏi của các bạn lúc ấy nhưng em không bao giờ quên được ánh mắt và cử chỉ vô cùng thân thiện của các bạn dành cho em.
Bữa cơm trưa đầu tiên ở trường cũng là một kỷ niệm. Biết em còn bỡ ngỡ, ngại ngùng, cô bảo mẫu đã chủ động dẫn em đi lấy phần cơm của mình. Thấy em ăn uống nhỏ nhẻ, cô động viên em ăn hết suất cơm. Giờ ngủ trưa, cô kêu em nằm cạnh cô, chăm cho em từ cái gối, chỗ nằm…Cô như là mẹ của em vậy.
Những ngày đầu bỡ ngỡ qua thật nhanh, nhường chỗ cho sự hòa đồng cùng bạn bè trong lớp. Chúng em cùng học, cùng vui, cùng thi đua trong học tập, trong sinh hoạt… Chỉ sau một thời gian ngắn, rất ngắn, cảm giác lo lắng ban đầu của em như biến mất. Em như thấy mình đã gắn bó với tập thể lớp Năm A, với cô giáo Thùy Trang, với cô bảo mẫu Tú Anh, với mái trường Mê Linh từ lâu lắm rồi. Năm học này mãi là một kỷ niệm đẹp, không bao giờ phai mờ trong em.
Em sẽ mãi biết ơn cô giáo chủ nhiệm kính yêu của em – cô giáo Thùy Trang. Khi đứng trên bục giảng, cô là người truyền kiến thức cho chúng em. Khi tâm sự, chỉ bảo chúng em, cô là người mẹ thứ hai của cả lớp. Hình ảnh cô dịu dàng trong tà áo dài đến trường mỗi sáng mãi mãi in sâu trong ký ức em. Em và các bạn biết mình còn nhiều khuyết điểm, nhiều lần làm cô buồn nhưng chúng em xin hứa với cô sẽ luôn cố gắng xứng đáng với công ơn dạy dỗ của cô.
Em sẽ không bao giờ quên cô bảo mẫu yêu quí của em – cô Tú Anh. Cô trông thật nghiêm khắc khi nhắc nhở chúng em phải tuân theo kỷ luật của nhà trường nhưng cả lớp em ai cũng thấy sự chu đáo, tận tình của cô khi cô chăm cho mọi người từng bữa ăn, giấc ngủ, từng viên thuốc mỗi khi có bạn trong lớp bị bệnh…
Rồi đây, chúng em sẽ phải rời xa Thầy Cô, rời xa mái trường Mê Linh thân yêu để bước sang ngôi trường mới ở cấp hai. Giây phút này đây, lòng chúng em không khỏi bồi hồi xúc động. Chúng em sẽ nhớ mãi bóng dáng Thầy Cô kính yêu, nhớ những lời dặn dò ân cần của cô Hiệu Trưởng trước ngày kiểm tra cuối năm, nhớ những viên kẹo ngọt Cô tặng cho chúng em trước giờ thi như một lời cầu chúc may mắn, nhớ những buổi miệt mài rèn chữ bên cô Hiệu Phó, nhớ những lời Cô bảo ban chất chứa tình thương yêu mong chúng em tiến bộ, nhớ cả tiếng trống trường quen thuộc ngân vang mỗi sớm của bác bảo vệ, những buổi sinh hoạt ngoại khóa thật vui và bổ ích do thầy Tổng Phụ Trách tổ chức…
Rồi đây, những cảm xúc đẹp đẽ đó sẽ luôn là hành trang theo chúng em đi khắp mọi nẻo đường. Nó sẽ luôn nhắc nhở chúng em phải phấn đấu rèn luyện, học tập thật tốt để xứng danh là những học sinh trưởng thành từ mái trường Mê Linh thân yêu. Chúng em xin hứa với các thầy cô, sẽ luôn luôn là những người con ngoan, trò giỏi để mãi xứng đáng với công ơn dạy dỗ, chăm sóc của các thầy cô và lòng tin yêu của các bạn.
Cuối cùng, em xin kính chúc Ban Giám Hiệu, quý vị Đại Biểu, quý Thầy Cô và toàn thể các cô chú công nhân viên được nhiều sức khỏe và may mắn. Kính chúc quý Thầy Cô, quý vị Đại Biểu và các bạn học sinh một mùa hè đầy niềm vui.
Em xin trân trọng kính chào.

Cô giáo tặng quà học sinh giỏi:

Phát biểu cảm tưởng ngày ra trường:

Tặng hoa cho Cô giáo chủ nhiệm & Cô bảo mẫu:

Nhận quà thủ khoa:


Nhận giấy chứng nhận tốt nghiệp:


Những giây phút cuối với bạn bè:




…
Recent comments